Chi tiết bài viết
CHÚT HOÀI NIỆM VÀ SUY NGHĨ NHÂN KỶ NIỆM 20 NĂM KỶ NIỆM
HÃY MỞ RỘNG LÒNG MÌNH
Giáo viên NGÔ THỊ TUYẾT LOAN
Ở Trung tâm PHCN – GDTE khuyết tật Khánh Hòa (Số 07 đường Tản Viên, TP Nha Trang) hiện nay đang nuôi dưỡng khoảng 130 học sinh khuyết tật: khó khăn nghe nói, chậm phát triển trí tuệ, bại não, động kinh, down, tự kỷ… đa số tâm sinh lý thất thường, tuổi từ 03 - 29 tuổi. Đây là một Trung tâm đặc biệt ở thành phố này. Mục tiêu của Trung tâm đề ra là cố gắng giúp học sinh vượt qua bệnh tật, học cách nghe nói những câu ngắn gọn, phân biệt được những người thân, biết giao tiếp với mọi người xung quanh và biết tự phục vụ chăm sóc bản thân. Nếu em nào tiến bộ sẽ được theo học nghề vào các buổi chiều trong tuần.
Đã nhiều năm trôi đi, các cô giáo ở Trung tâm kiên nhẫn hướng dẫn từng học sinh chậm phát triển trí tuệ biết mặc quần áo. Những động tác tưởng chừng như đơn giản với một trẻ bình thường độ 4 tuổi có thể làm thuần thục, nhưng ở đây để dạy cho các em nhớ và làm được là cả một kỳ công. Có học sinh để cả 2 chân vào một ống quần, có em tưởng nhầm quần là áo nên tròng lên cổ. Và thời gian trôi qua, ngày học sinh trong lớp tự mình mặc được áo quần là lúc mà cả ba, mẹ và thầy cô đều nhìn nhau cười rồi khóc vì vui sướng. Hơn thế nữa, có học sinh đã biết đánh vần, đọc trơn được những dòng thơ ngắn và làm toán cộng trừ, biết làm thiệp, viết phong bì gởi cho mẹ nhân ngày 8/3, đó là niềm vui, hạnh phúc của thầy cô và ba mẹ khi thấy con mình thật sự tiến bộ.
Với học sinh khiếm thính, ngoài những tiết học trên lớp học sinh còn tham gia các hoạt động ngoại khóa. Các em đã nhiều lần tham gia văn nghệ, thi đấu cùng các học sinh bình thường và dự hội thao học sinh khuyết tật toàn quốc. Đó là cơ hội để các em thể hiện mình và tự tin hơn trong cuộc sống. Công việc vất vả, thu nhập của giáo viên còn hạn hẹp dù vậy sự nhiệt tình và tận tâm của thầy cô vẫn vẹn nguyên vì niềm vui lớn nhất của các thầy cô là làm thế nào giúp học sinh có những kỹ năng cơ bản nhất để trở thành một người bình thường.
Ngày 16/5/2012 vừa qua, Trung tâm đã tổ chức cho học sinh đi trại hè ở Đà Lạt. Tất cả thầy cô và học sinh hớn hở lên đường, hành trang gói ghém mang theo cũng nhiều. Biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Chiều Đà Lạt nắng nhạt bình yên, các thầy cô ngẩn ngơ nhìn lại học trò của mình, ôi sao các em ngoan thế, đi đến điểm tham quan nào cũng được mọi người thán phục vì thấy các em hòa nhập rất tốt.
“Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao” đó là câu hát mà chúng tôi thường nghêu ngao để vơi đi nỗi vất vả sau những giờ lên lớp. Tôi cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn nếu mình đem hết tâm huyết để phục vụ, chăm lo cho trẻ khuyết tật giúp các em sớm hòa nhập cộng đồng.
Hãy mở rộng lòng mình, bạn sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa cho dù công việc ấy rất bình thường. “ Cuộc sống sẽ đẹp và có ích hơn nếu chúng ta biết hiến dâng và trao tặng” - đó là một thông điệp và có lẽ cũng chính là nỗi niềm chung của những người chăm lo cho trẻ khuyết tật.










