Tích cực hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam góp phần nâng cao hiệu quả xây dựng, thi hành và bảo vệ pháp luậtTích cực hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam góp phần nâng cao hiệu quả xây dựng, thi hành và bảo vệ pháp luật
Chi tiết bài viết

Cảm nhận 20-11

 

 

Mỗi người sinh ra trong đời luôn gắn bó với một nghề nhất định, dù đó là nghề gì. Ta đeo đuổi nó, nó luôn ở bên ta. Có khi thuận buồm xuôi gió, có khi sóng xô dữ dội. Thật lắm nhọc nhằn, thách thức song cũng quá nhiều hạnh phúc.

Từ ngày nhỏ, tôi đã luôn tâm niệm rằng nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, và thầy cô là người âm thầm mà vĩ đại nhất. Công việc của họ thầm lặng mà ý nghĩa biết bao - thầm lặng trên bục giảng và giản dị giữa đời thường - họ giống như những con ong lặng lẽ giữa ngàn hoa để chắt chiu cho đời những giọt mật tinh túy và thơm ngọt nhất. Vì vậy, tôi đến với sư phạm như một điều định sẵn, nhưng để trở thành cô giáo dạy những đứa trẻ khuyết tật lại là một cơ duyên.

Học trò tôi là những thiên thần, các em cũng xinh đẹp, cũng hiếu động, cũng đáng yêu nhưng sao có nhiều lúc không ai chạm được vào thế giới của các em cả. Tâm hồn của các em như lạc đi đâu đó, phiêu bồng đâu đó trong sự tuyệt vọng của người thân. Đã không ít lần tôi chứng kiến phụ huynh nhìn con em chơi đùa hồn nhiên mà nước mắt cứ trào ra trong lặng lẽ. Những lúc đó, từ đồng cảm rồi tôi cũng vỡ òa niềm đau cùng họ. Lúc nào trong đầu tôi cũng cho rằng những ai mắc căn bệnh đó đều rất đáng thương và có lẽ là đau đớn nhất trong tất cả nỗi đau của con người.


Nhưng khi thực sự hòa mình vào không gian của học sinh với rất nhiều dạng tật nơi đây, tôi hiểu rằng các em có cùng nỗi đau! Mất đi một giác quan, mất đi một phần thân thể là mất đi một phần thế giới, một phần cuộc sống. Ai cũng phải đấu tranh, cũng phải cố gắng hàng trăm lần so với những đứa trẻ bình thường khác và có lẽ học trò tôi, những thiên thần ấy cũng đang đấu tranh như vậy. “ Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng. Em là tôi và tôi cũng là em”. Nỗi đau, sự thiếu hụt, mất mát của em có lẽ tôi cũng đang mang, chúng ta giống nhau, gặp nhau ở điểm nào đó vì thế đừng tuyệt vọng, đừng quá buồn phiền bởi niềm đau riêng. Có lẽ đây là lời nhắn nhủ không chỉ dành cho chính các em mà còn dành cho người thân và đặc biệt là những người làm giáo dục như chúng tôi. Tôi đã nghiệm ra rằng từ trước đến nay chính tôi đã ghìm mình trong nỗi đau, sự mất mát của những học trò tôi yêu thương để rồi nhìn cuộc sống quá ư là nặng nề, tôi đã bó buộc tình cảm, tâm trí mình trong sự u uất đó. Phải thay đổi, chấp nhận thực tại, chia đi niềm đau để tìm cho mình một hướng đi, một suy nghĩ tích cực. “Tôi là ai, là ai, là ai? yêu quá cuộc đời này!” Dù em và tôi là ai thì cũng sẽ yêu quá cuộc đời này... Dù không nghe được những âm thanh của cuộc sống không thể nhìn thấy màu sắc của của cuộc sống, không thể nói thành lời, những bước chân, bàn tay vụng về, chậm chạp.. Nhưng tất cả đều có ước mơ, hy vọng, một khát vọng sống, học tập và khẳng định mình như bao đứa trẻ khác.

Yêu thương hết mình để rồi một ngày, tôi có thể bắt gặp học trò với những ánh mắt sáng lấp lánh, nụ cười tươi và vòng tay lễ phép cúi xuống: “Em chào cô ạ!” mà lòng dâng lên cảm giác tự hào, hạnh phúc vì thấy mình vẫn còn quan trọng trong cuộc sống của  chúng.

Tháng 11 lại về,  thấy yêu thêm cái nghề mà mình đã chọn bởi ai đó đã nói rằng khi trao yêu thương sẽ nhận lại nhiều hơn thế... Một thông điệp giản dị nhưng vô cùng sâu sắc mà tôi đã nhận được từ chính những học trò mình:

“Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên

         Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình

  Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống?

Vì đất nước cần một trái tim…”

 

                                                                                                                                                                      N.H