Tích cực hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam góp phần nâng cao hiệu quả xây dựng, thi hành và bảo vệ pháp luậtTích cực hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam góp phần nâng cao hiệu quả xây dựng, thi hành và bảo vệ pháp luật
Chi tiết bài viết

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

 

 

Ngọn lửa đam mê

 

Sáu năm trôi qua thật nhanh, tôi tưởng chừng như mình sẽ không có duyên với bục giảng kể từ khi ra trường (2011). Vì ba năm trước đó, tôi làm gia sư cho các em khuyết tật (dạy kèm 1 - 1 tại nhà) nên không biết mùi bục giảng là gì? Đến ba năm tiếp theo, kể từ khi tôi quyết định thi viên chức vào Bệnh viện với ngành Sư phạm Giáo dục Đặc biệt sẽ tổ chức Liệu pháp Hoạt động trong việc trị bệnh nhân Tâm thần thì việc đứng trên bục giảng lại càng xa vời đối với tôi. Và tôi cũng chỉ tập trung làm việc thật tốt nơi Bệnh viện. Thế nhưng, cơ duyên đã đến với tôi khi tôi được biết Trung tâm PHCN – GDTE khuyết tật Khánh Hòa cần tuyển giáo viên. Niềm tin trong tôi lại trổi dậy, niềm đam mê lại ùa về, khát khao được đứng trên bục giảng thôi thúc tôi và tôi quyết định chuyển về Trung tâm. Tìm lại ngọn lửa nhen nhóm từ thời còn là sinh viên.

Đến môi trường làm việc mới, nhưng trong tôi không còn thấy xa lạ. Bởi nhân viên, giáo viên và học sinh nơi đây rất thân thiện và dễ mến. Ai ai cũng vui vẻ, hòa đồng, bảo ban nhau như anh chị em trong nhà. Tôi bắt đầu tới nhận công tác vào một ngày đẹp trời đầu tháng 10. Tháng bắt đầu se se lạnh nhưng trong lòng vẫn ấm áp và tinh thần đầy phấn chấn vì được quay lại với chình niềm đam mê của bản thân. Tôi được phân công vào Lớp 1B dạy các em Khiếm thính thay cho một đồng nghiệp trong Trung tâm nghỉ thai sản. Từ đó, vào giờ phút ấy tôi lại được nghe hai tiếng “Thầy giáo”. Ôi! Hai tiếng thiêng liêng làm tôi được sống lại với nghề giáo, nghề truyền kiến thức, truyền lửa cho học sinh.

Bước vào lớp, đứng trên bục giảng, điều đầu tiên khiến tôi bất ngờ và rung động là những khuôn mặt rạng ngời của các em. Lúc đó, trong đầu tôi thầm nghĩ: “Các em như những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, những ngôi sao ấy sẽ tạo nên một bầu trời lung linh sắc màu”. Nhìn em nào cũng vui tươi, hồn nhiên và ánh mắt tò mò với giáo viên chủ nhiệm mới. Tôi nhanh chóng nở một nụ cười và giới thiệu tên mình bằng Ngôn  ngữ kí hiệu, cùng các em đặt tên ký hiệu trên khuôn mặt mình (ký hiệu tên của tôi là khuôn mặt cười). Điều tiếp theo khiến tôi bất ngờ là các em rất thân thiện, mỗi em tự giới thiệu tên của mình bằng ký hiệu được quy định riêng cho em đó. Trong lớp các bạn đều đã thuộc tên của nhau và trò chuyện cùng nhau bằng Ngôn ngũ ký hiệu khiến tôi bị lôi cuốn theo những thứ mới mẻ trong lớp học mới của tôi. Ngày hôm đó, tôi đã kịp nắm bắt được tính cách, sở thích của từng em. Tôi nhận ra rằng, rào cản lớn nhất giữa tôi và học sinh là bất đồng về ngôn ngữ. Làm sao mình diễn đạt bằng ngôn ngữ ký hiệu để học sinh hiểu và học sinh diễn đạt bằng ngôn ngữ ký hiệu để mình hiểu? Tôi lại phải tìm hiểu những ngôn ngữ ký hiệu mà học sinh thường hay dùng, học hỏi thêm các cô, các chị có kinh nghiệm đi trước để tăng cường vốn ngôn ngũ ký hiệu của bản thân. Có như thế học sinh mới hiểu mình và nghe lời, chú ý nghe thầy giảng bài.

 

 

Học sinh lớp tôi -10 thiên thần bé nhỏ, mà mỗi em là một mảnh ghép chưa hoàn chỉnh. Các em chịu thiệt thòi quá lớn khi không may mắn bị khiếm thính, chỉ nhìn bằng mắt và chủ yếu cất lời qua đôi bàn tay. Trong lớp chỉ có 2 em có máy trợ thính, các em còn lại điếc mức độ sâu và độ tuổi cũng lớn nên việc đeo máy cũng ít có tác dụng hỗ trợ việc nghe của các em. Về ngôn ngữ nói của các em, có em thì phát ra âm thanh nhưng không rõ tiếng, có em thì chỉ há miệng, uốn miệng để giống khẩu hình miệng của giáo viên thôi. Đối với học sinh tiểu học bình thường việc đọc theo giáo viên không mấy khó khăn, nhưng đối với các em khiếm thính, để đọc ra được tiếng cả là một quá trình khó khăn và đầy sự nổ lực của các em. Mỗi lúc các em phát ra âm thanh, hay cố gắng đọc theo tôi khiến lòng tôi vừa đau nhói nhưng lại mang niềm hạnh phúc. Đặc biệt, khi nghe được tiếng học sinh phát âm rõ thì tim tôi như vỡ òa, mặt tôi cũng rạng ngời lên vì tìm thấy được niềm vui. Mỗi em có một hoàn cảnh khác nhau, có tính cách và sở thích khác nhau. Nên trong việc dạy và học, cũng bài giảng ấy, cũng kiến thức ấy, bản thân tôi cũng suy nghĩ rất nhiều về giáo án và phương pháp dạy, hình thức tổ chức như thế nào để cả lớp cùng có tiếng nói chung, có như thế học sinh mới tiếp thu bài và nắm bắt được kiến thức bài học được trọn vẹn.

Và giờ đây, niềm đam mê nơi bục giảng của tôi đã bắt đầu, ngọn lửa trong tôi đối với nghề Giáo dục Đặc biệt bắt đầu được thổi bùng lên. Bản thân tôi là một thầy giáo nên cần cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa, luôn sáng tạo, năng động. Đặc biệt mình phải có tâm với nghề, có lòng yêu thương học sinh vì “Dạy học là một nghề cao quý”. Xem học sinh là những mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Tôi cũng cần học hỏi kinh nghiệm từ đồng nghiệp, lắng nghe nhận xét, góp ý từ đồng nghiệp để bản thân ngày càng được hoàn thiện hơn, có những bài dạy lôi cuốn học sinh hơn. Có như vậy mới truyền ngọn lửa của tôi đến từng thiên thần bé nhỏ và là tấm gương để các em noi theo. Tôi luôn nhắn nhủ với bản thân rằng: dù làm gì, đi đâu hay ở bất kỳ nơi nào mình cũng phải luôn nghĩ tới những thiên thần nhỏ của mình. Có như thế mình mới hoàn thiện được bản thân và góp một phần sức lực nhỏ bé cho sự phát triển của Trung tâm cũng như giảm bớt gánh nặng cho xã hội, đem lại nụ cười cho các em, đem lại niềm vui và niềm hạnh phúc cho chính gia đình các em./.

                                                                                                                                           Nguyễn Văn Quang